Bài đăng phổ biến

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016

NGÀY GIA ĐÌNH,

Hôm nay 28 tháng 6 là Ngày Gia Đình, thế là lại phải có đôi điều với cái ngày náy.
Hai từ Gia đình nó có ý nghĩa với từng người tùy theo hoàn cảnh, nhưng có điều thống nhất là Gia Đình là gốc của Xã Hội. Cả một đời người thói thường là gắn với gia đình, nhưng hoàn cảnh của tôi khác.
Tôi xa gia đình từ những năm trọ học trên tỉnh. Gia đình tôi chạy bom Mỹ về quê ngoại. Chiều thứ 7 sau buổi học tôi được về với bố mẹ và em gái. Quãng đường xa hơn 4 cây số, tôi tự đặt mức, nếu qua được một cây số là tự thưởng cho mình một cái kẹo bột, thứ kéo một chinh hai cái, một xu năm cái. Cái trò trẻ con ấy ai ngờ tôi đã áp dụng cho suốt cuộc đời mình, luôn tự động viên, tự khen thưởng.
Ngày 15 tháng 7 năm 1947, tôi chính thức rời gia đình đi “thoát ly”, sau đó do tình hình chiến sự, bố già ốm đau, các em nhỏ dại, gia đình tôi về thành (rinh tê). Năm 1953 bố chết tại Hả Nội. Năm 1954 Mẹ tôi đưa các em tôi theo “Hụi” vào Nam, cũng tưởng hai năm sau trở lại. Ai ngờ cái mong ước đó phải 21 năm sau mới thực hiện nổi. Năm 1975, tôi đón mẹ tôi ra Bắc và đưa bà lên Yên Kỳ thăm mộ chồng. Bà viếng ông rồi quay lại dục tôi lấy vợ.
Cuộc sống cơm bếp tập thể, ngủ ván cá nhân kéo dài đã thành quen. Thật không ngờ thời gian qua nhanh làm vậy. Tết năm 1976, tôi khai bút bằng đôi câu đối:
Ba mươii năm, lo sự nghiệp chung, từng gánh hai vai, kiu kĩu kịt.
Bốn sáu tuổi, ngẫm bề gia cảnh, vẫn nghe một dạ, tểnh tềnh tênh
Đôi câu đối mà ý nghĩa và luật vận bằng trắc đối nhau chan chát. Giá có dịp đưa Nhà “Câu Đối Sĩ” Vũ Khiêu thì chắc cũng nhận “khuyên” của ông mà thôi.

Cuộc đời sau đó đến bây giờ tôi thực sự sống đời sống gia đình, có vợ có con rồi co cháu nội. Các con tôi nó cũng đã tự tách ra sống riêng, thỉnh thoảng gặp bí vẫn phôn về nhờ bố mẹ gỡ bí:
A lô! luộc lòng thì cho vào nước lạnh hay nước sôi?
Con phải nhớ nguyên tắc, thứ gì ăn nước thì hãy cho vào nước lạnh cho chất ngọt tiết ra, còn luộc lòng thì phải chờ nước thật sôi, mới nhúng lòng vào, rồi lại vớt ra để hơi nguội và nước sôi lại mới nhúng tiếp lần hai, độ vài lần, cắt ra một khúc thấy lòng hơi hồng hồng nhưng nước thì trong là được. Nhúng ngay lòng vào bát nước đá... Bảo đảm lòng sẽ ròn khầu khậu. Nếu không ròn thì đem sang mà bắt đền bố. Hê Hê! (nhớ kèm cút rượu quê).
Ý nghĩa gia đình lên tới tột đỉnh khi bố nó mở cửa xe và bảo con gái:”Con đỡ ông nội xuống!” một bàn tay nhỏ xíu chìa ra cho ông bám vào... Khi đó trong bụng ông nghĩ, không biết mình là cây nến gì? mà lung linh một gia đình!
Trở lại cái gia đình bị thu nhỏ hiện nay của tôi, các con cháu năm thì mười họa mới ghé về. Bố mẹ nó nhậu với ông bà còn các cháu thì đã có bất bún thần thánh mà bà đã dành riêng, bún mọc, nấm hương và trứng cút. Các cháu quen miệng nên khi bà hỏi: Con ăn gì? thì cái mồm chúm chím: Con ăn Búm!
Con cháu về rồi thì căn nhà hai tầng chỉ còn lại ông và bà. Nếu như thời trai trẻ thì hẳn ông bà sẽ bầy ra lắm game... Nhưng khọm hết rồi, giá có đang thay quần áo mà đối tượng bắt gặp thì cũng no problem, toàn thứ lòng thòng, nhũn nhéo như trong phim “Ma” chứ không có tí gì “Sex”.
Nhà hai tầng, ông ờ tầng dưới, bà ở tầng trên. Quá 7 giờ sáng mà chưa thấy bà xuống thì ông phải mò lên và nhìn xem chỗ bụng bà còn phập phồng thở không?
Cuộc đời cứ tưởng cái gia đình này sẽ diễn ra bình thường đến phút chót. Ai ngờ gần đây, nghe bạn bè khuyên bảo thế nào đó? Bà góp ý với tôi:
Viết gì thì viết, ngay cả việc kể những mối tình cũ của ông cũng được, thôi ngay những trò Kiến nghị với Tham luận chính trị đi. Nếu không tôi bắt buộc phải đơn phương tuyên bố “Vỡ Hụi”.
Ấy chết, thế này thì nguy rồi đây. Hàng ngày ngoài cơm thưòng hai chính, một phụ, thi thoảng bà chiếu cố cho một bữa “Obama” (Bún chả) với bia lạnh thế là thua kém gì Tổng Thống Mỹ, còn như bây giờ mà không nghe lời bà thì “toi đặc”. Tránh voi chẳng xấu mặt nào? đành chấp nhận tiếp tục “Kinh doanh đa cấp” với bà vợ già

 vậy.


THƯ NGỎ GỬI CON TRAI

Con yêu quý,
Bố vừa đọc thắc mắc của con, con không hiểu tại sao khi tầu của ta bị tầu của Trung Quốc đâm bẹp ruột ở Biển Đông, mà QĐNDVN lại ra thêm một phiên bản điện tử bằng tiếng Trung...? Bố cũng không hiểu và chỉ biết rằng, cùng lúc các Đài VTV, VOV, VNews, ANTV, QPVN, đều có tiết mục tiếng Trung. Nên chắc rằng vì cần thiết, không có không được.
Nước Việt Nam ta từ xưa đến nay, vẫn dùng thư tịch bằng “chứ Nho” (Hán tự), không chỉ riêng trong tổ chức nhà nước mà ngay trong cả giao dịch dân sự đều cũng qua thông cáo bằng chữ nho luôn. Ông ngoại của ông Nội con là Cụ Nghè Hoàng Kim Chung, con cụ Kim Chung là các bác anh của cụ Hoàng Thị Từ Yến (cụ Nội bà của con) đều là Cử nhân hoặc Tú Tài. Cụ Nội của con cũng là Tú Tài Đinh Gia Mô. Ông Nội con cũng đã lều chõng 3 lần thi Tú tài nhưng đều rớt, nhưng kiến thức của ông cũng đủ mở trường hàng Tổng dạy chữ Nho. Học trò của ông trong Tổng Quyển Sơn cũng nhiều...

Nếu không có cái ông Alexandre de Rhodes du nhập chữ Quốc ngữ chế ra từ tiếng Latin, thì có nhẽ đên 2016 này, dân ta vẫn lấy chữ Nho làm gốc.
Cho đến đời con, bây giờ con lấy được vợ biết tiếng Trung là một điều cực kỳ may mắn. Con phải biết trân trọng điều này, sau này mọi sự rắc rối đều có thể nhờ vợ con mà gỡ được. Nhân đây bố cũng muốn nói với các con, hướng dần cho các con nhỏ của con học tiếng Trung Quốc đi thì mới là thức thời. Ông mong một ngày nào đó ông được nghe các cháu chào ông: Ní hao, Ní hào!
Việc của ông là giữ gìn cẩn thận bản gia phả bằng chữ Nho, nhỡ sau này các cơ quan hộ tịch cần đến.
Viết đến đây, chợt từ Ti vi vẳng lại một điệu Ví Dặm Nghệ Tĩnh, tuy gọi là dân ca gốc của vùng này, nhưng tôi chợt phát hiện ra nếu thêm trống và chũm chọe vào “Tủng, tỏng, xủng xoẻng” thì có thể múa ương ca được đây
KHÔNG CÓ CÁI VẠ NÀO BẰNG CÁI VẠ MIỆNG...
(Ý kiến của một người chưa bao giờ là đảng viên)
Nhân nói đến vai trò của Đảng Cộng Sản Việt Nam đối với Dân Tộc, Tổ Quốc và Xã Hội Việt Nam, nó liên quan đến Điều 4 trong Hiến Pháp nước ta. Ít lâu nay có nhiều ý kiến xoay quanh vấn đề này: Để lại hay bỏ đi Điều 4 của Hiến pháp.
Vai trò của Đảng Lao Động trước kia, sau này là Đảng Cộng Sản, và những thắng lợi của Cách mạng Việt Nam do Đảng cùng toàn dân toàn quân đem lại, đều rất rõ ràng. Cho đến nay thì tất cả các đảng phái quốc nội, quốc ngoại đều không có một tổ chức nào có thể đặt ngang hàng hay có thể so sánh được.
Trong quá trình lãnh đạo của mình, Đảng Cộng Sản không phải không có những vấp váp, ngay cả những thất bại tạm thời cả lớn lẫn nhỏ... Nhưng bảo thay vào đấy một đảng lãnh đạo khác thì thành thật mà nói, chưa có chính đảng nào đủ tầm cỡ. Chưa có khuôn mặt nào sáng giá hơn.
Nhưng tự khẳng định vị trí của mình trong Hiến Pháp thì phải thật chuẩn về câu chữ, kẻo dễ gây phản cảm.
Hiến Pháp năm 1980, trong điều 4 có ghi:
“Đảng Cộng sản Việt Nam...là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội;”
Ý muốn nói là duy nhất đến muôn đời, chứ chỉ một giai đoạn thì nói làm thèm vào? Đây là một câu “Xưng Bá” không duy vật biện chứng một chút nào.
Đến năm 1992, do đã tỉnh hơn, nên điều 4 đã sửa lại dễ nghe hơn:
“Đảng Cộng sản Việt Nam... là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. (bỏ chữ duy nhất, có nghĩa là không thừa nhận độc quyền.)
Và cho đến 2013 thì rõ ràng hơn:
1. Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.
3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.
Tôn chỉ như thế là rõ ràng. Không thể có quan điểm sai trái là đảng quyết định vận mệnh của dân tộc, mà đảng chỉ được sinh ra từ cao trào đấu tranh của dân tộc. Dân tộc là Mẹ Đảng là Con. Dân tộc ủy quyền cho Đảng lãnh đạo đất nước, giống như Mẹ trao quyền cho ông con cả quán xuyến gia tài.

Nhân vô thập toàn. Đảng Cộng Sản cũng thế, vẫn có thể lúc này lúc khác vấp váp. Nhưng trong sự nghiệp lãnh đạo của mình chỉ xin Đảng đừng một lần nữa mắc “sai lầm vĩ đại”, như những vụ Cải Cách Ruộng Đất, vụ án Xét Lại Chống Đảng, hay vụ án Nhân Văn Giai Phẩm.
Từ chỗ ngồi trên tất cả và vĩnh viễn đến chỗ khép mình vào trong Hiến Pháp rồi thượng tôn Hiến Pháp, là những chuyển biến tiến bộ đáng kể. Đến lúc này thì ta thấy việc để hay bỏ Điều 4 Hiến Pháp là chuyện không cần bàn đến nữa. Chỉ mong sao Đảng nghiêm chỉnh thực thi khoản 3 Điều 4, để chứng minh mình, ngoài vai trò lãnh đạo còn mang nghĩa vụ của một tổ chức quần chúng. Không tự đặt ra một thứ luật pháp riêng để “xử lý nội bộ”. Cũng như không lấy lực lượng Công An làm lực lượng bảo vệ riêng cho mình. Điều này sẽ gạt bỏ tất cả mọi vướng mắc. Chỉ thêm một tí ti minh bạch nữa là hoàn hảo. Anh minh bạch một thì dân sẽ tin anh mười, là có thể hoan nghênh ĐCS (chứ hô ĐCS muôn năm thì lại không thực tế). Hãy học tập Trung Quốc. mạnh tay hơn với những kẻ vì lợi ích riêng mà chống lại đường lối chung. Hãy nhập Vắc sin Ăng Ti Lâm Bưu, Ăng ti Lưu Thiếu Kỳ, Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai và mới đây là Giang Trạch Dân... Muốn đảng mạnh, trước tiên là phải chuyên chính mạnh tay với nội bộ, để nội bộ được trong sạch.
Còn hai vấn đề nhỏ nữa, xin góp thêm với Đảng.
Một là vấn đề Chống Tham Nhũng. Ngày xưa Cụ Hồ đã có cuộc vận động Chống Tham Ô Lãng Phí, nói như thế nó đầy đủ hơn vì lãng phí cũng là tác nhân để gây thành tham ô. Lãng phí là “đem vứt bỏ cái gì đó mà giá trị sử dụng còn lâu dài” rồi xuất công quỹ mua bù cái khác. Hay đáng tiêu một thì chi đến mười. Không ai đem tiền vứt xuống sông xuống suối cả. Tiền không ném vào túi người này cũng rơi vào túi người khác. Bỗng nhiên nhận tiền không phải của mình thì chính là tham ô do lãng phí phát sinh, chứ còn gì nữa.
Cần phải phát động lại phong trào chống lãng phí song song với chống tham ô, không được coi nhẹ tội lãng phí. Đi liền với lãng phí là tham ô.

Hai là vấn đề tiết kiệm. Việc tiết kiệm trước tiên là giảm sự chi tiêu từ Ngân Quỹ, mà việc bớt đi 50% quỹ lương là việc cần làm ngay.
Trong tổng số 496 đại biểu quốc hội được bầu kỳ này (Khóa 14) thì có 475 là đảng viên. Tôi cho là nếu cả 496 người đều là đảng viên thì càng tốt chứ sao? Tôi chắc rằng đây cũng là mong muốn của Bộ Chính Trị.
Nếu như chất lượng của đảng viên là hơn hẳn quần chúng thì đây là một thắng lợi lớn. Nhưng bầu cử mới là bước khởi đầu, còn phải trông chờ vào các đại biểu khi đảm nhiệm chức trách mới, có đủ tâm đủ tầm hay không? Anh hay chị có thể là một đảng viên ưu tú nhưng vẫn có thể là một nhân viên tồi, nếu như nghiệp vụ chuyên môn về quản lý xã hội không có. Ngồi sau lưng người cưỡi ngựa khác với khi mình cầm cương. Nếu gặp trường hợp không như ý thì Quốc Hội cũng nên bỏ phiếu bãi nhiệm ngay, rôi thay thế vào đó một đại biểu khác có đủ tâm đủ tầm hơn bất kể là người trong Đảng hay ngoài Đảng. Quốc Hội cần có vai trò thật của mình.
Tôt nhất là trong Chính Phủ hoàn toàn đảng viên ngồi vào các ghế chủ trì.

Tình hình thực tế ở ta hiện nay, bên cạnh bộ máy chính quyền Nhà Nước, tồn tại song song một bộ máy chính quyền Đảng. Tại sao những ông bà đảng viên đủ năng lực không tham chính ngay mà lại làm cố vấn hay kiểm soát viên bên cạnh để lương phải chi 2 lần cho 1 việc.
Tổng Bí Thư kiêm Tổng Thống, Chủ tịch kiêm bí thư v.v... Có phải gọn ghẽ biết bao? mà hiệu suất rứt khoat sẽ tăng cao hơn hẳn. Bớt vai trò cố vấn đi. Không hiểu một nhà nước mà toàn cố vấn thì sẽ như thế nào?
Mong rằng Đảng và các tổ chức của mình, cũng như từng đảng viên hãy đi đầu và gương mẫu trong việc thực hiện Hiến Pháp và chỉ thực hiện Hiến Pháp thôi. Đừng bầy ra lý này lẽ nọ để làm rối rắm thêm một việc mà bản thân nó đã rất phức tạp. Trong phong trào bỏ bớt tới bỏ hẳn ‘Giấy phép con” thì tôi thấy các loại giấy phép con về chính trị hơi nhiều và thường lạm dụng vai trò lãnh đạo.
Đồng thời cũng giúp đỡ dân chúng thực hiện Hiến Pháp cùng mình. Không thể bảo dân ăn cơm mà lại không đưa gạo... Xin hãy mau chóng chỉ đạo hoàn thiện tiến tới phổ biến những luật còn mơ hồ, trong đó có Luật Biểu Tình. Có cần xem lại xem có thực là “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân”? hay thuộc sở hữu của Quan chức các cấp. Nếu thông qua ngay được trong khóa họp đầu tiên của Quốc Hội khóa 14 thì càng tốt.

Các bạn thử hình dung xem cái nước Việt Nam mình bây giờ nó như thế nào? Nó giống như một con tầu với đầy đủ thủy thủ đoàn, đang rẽ nước giữa dòng thì hai bên bờ cũng một lực lượng thủy thủ thứ hai đông như thế, chạy theo con tầu, vác những chiếc sào, từ trên bờ thọc xuống chỉ đạo từ xa, hay thò tay vào đòi cầm lái từ trên bờ(?) Thử hỏi còn có gì phi lý và hài hước hơn... Trong khi đó thì ngân sách về tiền lương phải tăng gấp đôi. Thậm chí tăng gấp 3, hay 4 lần tùy nơi, tùy việc.
Trước hình ảnh này, mong mọi người hãy đừng cười suông, khóc hờ nữa! Hãy xắn tay áo lên, với tinh thần cứu nước, cứu lửa trước vận mệnh của dân tộc.
CON HỒ LÔ TINH Ở PHÍA ĐÔNG SÔNG TÔ LỊCH
(Thời sự Tâm linh)
Con Đường Bưởi vốn là con đê nối dài từ xưa của Đường La Thành, phía tây Thành Đại La và kèm bên sông Tô Lịch. Con đường một thời gắn với những sự kiện tâm linh như báu vật yểm dưới khúc sông của cầu Đông Quan, làm huyên náo dư luận một thời.
Con đường vốn là đường đê, nên nó chỉ nối liền một khúc. Từ khi có vốn ODA, người ta chủ trưong mở rộng vành đai, nên bây giờ ở quanh vùng Bưởi, nó đã chi chít đường lên đường xuống. Nó không còn là đường đê trị thủy nữa mà là đường vành đai giải tỏa ách tắc lưu thông. Ấy cũng vì cái sự mở mang này mà nó động chạm đến nhiều “long mạch”. Dẫn tới việc cái dàn khoan HD 981 đi nhầm vào lãnh hải Việt Nam mà cứ tưởng đây là đất của Đại Hán, rồi chuyện ông Tập Cận Bình nói lẫn nói lộn ở Quốc Hội Việt Nam, để khi đến Singapore phải cải chính lại v.v... Không biết cái việc vừa rồi 2 chiếc máy bay Su30MK2 với chiếc CASA thoát khỏi sự kiểm soát của Không Quân Việt Nam có do cái huyệt nào bị chọc thủng hay không? Duy có sự 3 cái ghế cao nhất trong bộ máy lãnh đạo Việt Nam “đẻ non”, phải đẻ lại vào cái ngày Quốc Hội Khóa 14 sắp tới có hiệu lực thì đã rõ. Chỉ không hiểu đây là điềm sui hay điềm hên thì chưa dám khẳng định.
Thôi, không dông dài nữa mà xin kể vào việc tại chỗ. Việc đầu tiên là sự xuất hiện của Cần Cẩu Đại Vương, nó đập một hồi tan tành cả dẫy phố từ K.80 đến Chợ Bưởi. Hàng cây cổ thụ hai bên đường cũng bị cạo nhẵn nhụi. Cần cẩu Đại Vương vừa rút thì lũ Hồ Lô Tinh ầm ầm xông tới, đem theo cơn địa chấn thường trực 2 độ richter, mà tâm chấn nằm ngay dưới bụng con Hồ Lô và ngay trên mặt đường, chứ không ở độ sâu nào cả. Nhà cửa rung lắc liên tục, cái gì lún cứ lún cái gì nứt cứ nứt, ví như cái bình nóng lạnh của thảo dân này bị lắc gẫy ngay mối nối, nước nóng cứ ào ào đổ ra như hờn rỗi. Một mùa rét qua mà thân già không biết đến nước nóng, nên tốt nhất là chớ có tắm rửa gì hết, thà mang tiếng “kém tắm” chứ không thì hết hơi.
Bây giờ đã sắp hết tháng 6 mà hai con Hồ Lô Tinh vẫn rẫy rụa đêm ngày, nên cái bình nước nóng nếư có hàn lại thì nó cũng bẻ gẫy luôn. Tốt nhất là “Hãy đợi đấy!” Lấy chữ Nhẫn làm đầu.

Nghĩ cho cùng thì cái vận nước mới đáng lo, chứ cái việc nước nóng hay lạnh thì “Thả đỉa ba ba, rơi vào nhà nào nhà nấy phải chịu!”

ĐẾN LƯỢT TÔI NHIỄU SỰ...

TỪ TỜ BÁO ĐẾN TỜ BÁO...

Từ khi trên mạng xuất hiện Yahoo!360, và bây giờ là Facebook, còn có nhiều trang mạng khác nữa, nhưng không thân thiện và phổ biến như hai anh chàng này. Những anh chàng, chị chàng “ngứa mồm”. bèn lấy đó làm diễn đàn tự do, miễn phí để phát lên những chính kiến được sự quan tâm chung của nhiều người. Nhưng cũng không ít trường hợp lỡ phun nước miếng làm hoen ố trang mạng. Dù kết quả có là A hay Z cũng là được phép của ít ra là trang mạng đã đăng tải. Người viết, người đăng phải tự lượng tâm, lượng sức mà tung lên mạng cái thứ mà ít ra cũng phải có lợi cho riêng mình tác giả. Còn như có lợi cho nhiều người thì là một việc làm rất đáng hoan nghênh.
Trang mạng đã là tấm bánh chung, thì việc mỗi người cắn mấy miếng, to hay nhỏ là tùy sự tế nhị và biết điều của từng người. Đừng bao giờ lạm dụng và coi đó là Nhà Xuất Bản hay Nhà In riêng của mình. Mọi ngôn ngữ phải chừng mực và tế nhị, còn nếu không thể lịch sử và nhã nhặn thì mời ra đầu đường xó chợ. Thoải mái!

Nếu như nhà nước mình thực thi
LUẬT BÁO CHÍ

được quốc hội nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa việt nam thông qua ngày 28 tháng 12 năm 1989
và đã được công bố thì làm gì có thể xẩy ra sự bức xúc đến quá ngôn, quá khích như ta đã gặp chỗ này, chỗ khác trên Facebook. Tiếc thay cả hai phía đều ra sức ép nhau đến phòi mỡ ra, mà ai đó cũng đều nhân danh dân chủ.
Cái đáng buồn là nhiều bài gọi là “báo” mà còn nhiều lỗi chính tả quá. Người ta đã khắc phục khiếm khuyết bằng cách “viết ngọng”, sáng tạo ra một thứ Esperanbé, thay cho Quốc tế ngữ Esperanto. Nhiều khi người đọc không thể hiểu người viết muốn nói gì? Tiếng Việt đã đến lúc phải đổ khuôn lại.

Vào nửa đầu của Thế kỷ 20, ở Hà Nội cũng như nhiều thị thành khác còn duy trì những địa chỉ “Công Công Xí Hổ” (Tiếng Việt chứ không phải tiếng Hán). Ai có dịp vào đó hẳn đã được tiếp xúc với một thứ trang offline WCBook.
Nhân tường nhà xí được thường xuyên quét vôi trắng làm vệ sinh, nên các văn sĩ, thi sĩ, họa sĩ tha hồ phóng tác lên đó, mà đặc sắc hơn là vẫn kèm những Like, Comment, Share...
Có một thi phẩm:
Em ơi chớ vội bồn chồn,
đến năm mười sáu là ... có lông.
Mười bẩy chỗ có chỗ không,
đến năm mười tám là lông mọc đều.
Mười chín lông rất gợi khêu,
hai mươi, hai mốt đáng yêu vô cùng...

Bên cạnh có một comment:
Chuẩn nhưng chưa được chỉnh!

Sang Đông Đức vào những năm 70, vào Hố xí Otsbanhof (Nhà ga Trung tâm Berlin)
thấy một Stt của một ông Ba Lan: Tôi rất muốn một cái... của con gái Đức xem có gì khác với Ba Lan? Có ký tên và địa chỉ đàng hoàng.
Ấy là vào thời kỳ các trang mạng vẫn chưa ra đời nhưng xu thế đòi tự do phát biểu đã nóng hừng hực như thế, trách gì khi có điều kiện thì người ta chen nhau, tranh nhau lên tầu, cho đến khi con tầu lật úp thì... thôi.
HAY NHIỄU SỰ LÀ GIỐNG CHÓ
 
Nói thế có oan cho cái giống chó không nhỉ ? Chứ cái chuyện đẩu chuyện đâu, không liên quan gì đến mình mà cũng “nhúng mõm” vào, thử hỏi không nhiễu sự thì là cái gì ?
ở trên đời này, bất cứ chuyện nhiễu sự nào, cũng đều đem đến cho nguời ta cái sự bực mình. Nhng phải nói rằng : Cái anh chó mà nhiễu sự là bực mình nhất, bực phát điên lên được.
Có người động vào cổng, có người lạ vào nhà, chó sủa toáng lên đã đi một nhẽ. Đằng này, vợ chồng người ta cãi nhau ở bên hàng xóm, cũng chõ mõm vào. Trẻ con nô đùa ngoài ngõ cũng hộc lên can thiệp. Chủ vừa thiêm thiếp giấc nồng, chợt có chú cún con nào đó lách nhách ở xóm xa, thế là cẩu ta chồm lên gâu gâu đến váng cả tai, quát cũng không thôi, cứ gâu gâu gâu gâu từng khổ tứ tuyệt, buộc chủ phải dùng đến “biện pháp mạnh” mà vẫn chưa tâm phục khẩu phục, vẫn gầm gừ cãi lại. Khủng khiếp nhất là cái khúc “Liên hoàn sủa”. Chó gần chó xa cùng thi nhau lên tiếng. Ô hay ! Chúng cãi nhau, hay chúng hưởng ứng cái chuyện gì ? Mà cứ ỏm tỏi cả lên ! Dẫu sao thì cái trận chiến (Khẩu chiến) vượt qua biên giới này, người ta cũng đành bó tay, mặc cho nó kéo đến bao giờ chán thì thôi. Đố can thiệp được. Đấy là những trường hợp cẩu ta nhiễu sự do có khách quan tác động vào. Còn cái chuyện “sủa trăng” mới thậm là vô lí. Chị Hằng mãi tít trên cao, hiền lành là thế, hoà bình là thế, chẳng hề gây gổ với ai, mà cũng hếch mõm lên quát từng chập. Như có ý khoe với mọi ngời cái lối “thưởng trăng” đặc biệt, rất là Chó.
Đêm thu thanh vắng, tiếng võng đưa kẽo kẹt, đan xen với lời ru ngai ngái của người vợ trẻ. Thi sĩ ta cũng đang mơ màng với một tứ thơ. Chẳng biết vì đâu cẩu ta bỗng “tru” lên một tràng, thế là bé giật thót mình, khóc ré. Nàng Thơ bị xua đuổi phũ phàng cũng đã bỏ đi. Để lại tình thơ vì thế bẽ bàng ... Rồi lại những vị nhập thiền, đang trong tư thế kiết già, chìm đắm vào vô thức, cũng bị cái lũ chó vô ý thức lôi ngài ra khỏi cơn vô thức, đẩy ngài trở lại thực tại ồn ào. Hỏi thế làm sao mà giữ được chữ “nhẫn” ?
Chao ôi ! Những tội lỗi như thế, do cái giống chó gây ra (mà chắc chắn chỉ là vô tình thôi !) hình như không thể tha thứ. Nên những đao phủ lừng danh như Tú Béo, Tuấn Béo, Nhung Béo v.v... đã áp dụng khung hình phạt cao nhất, không để cho những mụ cẩu, những chú chó có thời gian và điều kiện mà khóc đứng khóc ngồi nhắn nhe mẹ nó : - “Mẹ ơi, đi chợ mua tôi đồng riềng !” Cái gì ? Chứ riềng thì người ta đã muối sẵn từng vại, giã nhiễn từng thau, không bao giờ sợ thiếu.
Hoá kiếp rồi, những cái tên riêng như Mực như Vàng, Kiki, Mích, Ních, Vằn Vện gì cũng đều mang cái tên chung là mộc tồn với phụ danh là gia truyền hoặc bẩy món !
Vì không cố tình mà bị chết oan, nên những linh hồn chó khó bề siêu thoát. Người ta đồn rằng : Những tay giết chó, có thể kiếm lời từ khoản mộc tồn mà phất lên nhanh chóng, nhưng rứt khoát không bền. Chẳng thế mà có nhà giết phải chó điên, dính rớt dính rãi thế nào mà “bương” cả nhà. Nghe đến phát ớn, nhưng cũng còn bán tín bán nghi cái chuyện “Chó báo oán”. Riêng cái chuyện “nhiễu nhương” đã nói tới ở trên thì hình như chó cũng ám vào những người can tội “diệt chủng” với loài chó má. Không tin, xin mời các vị cứ đảo qua những địa chỉ các đao phủ đã nói ở trên, thì sẽ thấy ngay quang cảnh : Thây cháy thui xếp lớp chồng chất, thủ cấp lăn lóc hàng đống, ruột gan lòng thòng từng cuộn từng cuộn. Xương cốt bị chém bị chặt nghe tiếng vỡ cứ rôm rốp rôm rốp. Chó chết rồi làm sao còn tru còn sủa ? ấy thế nhng đã bảo oan hồn nó ám vào mà lị. Nó ám vào những người chuyên giết thịt chó. Mặt mũi họ vẫn bình thường, ta nhìn vào đó chẳng thấy có gì. Nhưng lạ cho cái lũ chó ! Hễ thấy bóng dáng những người này là chúng chồm lên sủa rất dữ tợn. Tiếc rằng ta không có viên ngọc để có thể nghe hiểu tiếng nói của các loài vật, chứ nếu có thì hẳn nghe thấy những tràng “đả đảo, đả đảo!” đầy phẫn nộ.
Nó còn ám vào những người đang nhai thịt nó. Bàn trong, bàn ngoài, trên gác dưới nhà, cứ ầm ầm không dứt. Bàn này nói đã to, bàn kia lại phải gào to hơn. Cứ như có hồn chó nhập đồng vào vậy. Này ! bạn cho tôi hỏi : - Đã bao giờ con chó sủa theo lại sủa bé hơn con chó cất giọng đầu tiên ? Không ! Cứ ngày càng to, ngày càng rộng khắp. Nhất là với những con cùng giống. Còn với khác giống thì ít khi thấy chúng to tiếng với nhau. (ít khi thôi, chứ cũng có lúc oẳng nhau ra trò) Hình như chúng cũng biết thì thầm thì phải ? Đấy cứ thử nhìn lại cái bàn phía trong cùng, có đôi nam nữ đang nhỏ nhẹ cùng nhau thưởng thức mộc tồn. Họ chỉ liếc nhìn nhau, chứ có đâu cứ gào tướng lên như các bàn bên cạnh.
Tội ở chỗ, khi được sủa free thì con sau thường cao giọng hơn con trước, nên cái sự ồn ào hỗn loạn thường tăng theo cấp số nhân.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016



LẠM BÀN MỘT PHÍA VỀ PHONG TRÀO CỘNG SẢN Ở VIỆT NAM

Dưới chế độ Phong Kiến chỉ có phe phái quý tộc này chống phe phái quý tộc nọ. Thời Bắc Thuộc thì có các phong trào yêu nước nổi lên chống chế độ nô lệ tàn ác. Đến thời đại Thực dân xâm lược, mới thêm những phong trào Cần Vương, phò Triều Đình chống ngoại xâm. Hàm Nghi, Duy Tân, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám v.v...Rồi các phong trào yêu nước của các sĩ phu, trí thức kêu gọi dân chúng đứng lên cứu nước mà điển hình là Quốc Dân Đảng.
Tất cả đều chưa thành công. Bẵng đi một dạo, vào đầu thập kỷ thứ tư, thế kỷ hai mươi, Việt Minh ra đời. Những người chủ trương Việt Minh sau một thời gian dài phục kích, đã phát động dân chúng vùng lên đúng lúc kịp thời với tình hình trong nước và thế giới. Phải công nhận Việt Minh đã có những bộ óc lãnh đạo nhậy bén biết chớp thời cơ làm nên sự nghiệp. Nhân dân Việt Nam bắt đầu biết đến những cái tên Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Hoàng Quốc Viêt... và riêng tôi biết được anh thợ nhà in Lê Văn Tân mà chúng tôi quen gọi là Ninh To Đầu bây giờ là Trần Đăng Ninh, Việt Minh gộc.

Nói ta đã giành được chính quyền từ tay Nhật Pháp, cũng có phần đúng, nhưng chưa đúng hẳn. Thời gian đó ở Việt Nam thì Pháp đã bị Nhật hất cẳng từ lâu, còn Nhật cũng vừa phải đầu hàng chịu thua trong Thế Chiến thứ hai. Một vài trận đụng độ với Nhật chỉ như tát nước theo mưa. Đánh làm gì cái anh đã “bó dáo quy hàng”, đang chờ giải giáp. Nhưng làm thế vẫn được tiếng là đánh Nhật giành chính quyền. Thực ra chỉ do biểu tình mà giành chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim, một chính quyền của những người Việt theo phái Bảo Hoàng, vì trên tất cả còn Hoàng Đế Bảo Đại. Lúc này ông Vua cuối của Triều Nguyễn chỉ là cái cớ để các ông Việt Minh dương cao chiêu bài chống Phong Kiến.

Cướp được chính quyền đem lại danh tiếng kép cho cách mạng là thắng cả Đế Quốc lẫn Phong Kiến. Người dân thì được tiếng thoát khỏi kiếp nô lệ, được làm chủ đất nước là thỏa mãn nguyện vọng rồi, không để tâm đến bất kỳ lý do cách mạng sâu xa nào? Chỉ còn các ông Cách mạng Quốc Gia là cay như ngậm ớt, đã để mất miếng ăn đến tận mồm. Nhân đây phải nói tới cái khéo của ông Hồ Chí Minh khi đã cất vó gọn cả thù trong giặc ngoài, Ông dành cả hàng trăm ghế Quốc Hội để mời các phe phái chống đối vào ngồi. (Nói xin lỗi, bố thằng nào dám ngồi vào ghế nóng?).
Dù cho mới độc lập được mấy ngày, tuyên bố độc lập ngày 2 tháng 9 thì ngày 23 cùng tháng đã phải nổ súng kháng chiến tại Nam Bộ. Nhưng nhân dân đã cảm thấy hạnh phúc khi được Việt Minh chụp lên đầu mình Vòng Nguyệt Quế đầy vinh quang của dân một nước Tự do Độc lập. Nhân dân càng thêm yêu kính Già Hồ và những Đồng Chí của ông, càng thêm yêu quý Việt Minh. Một lòng một dạ theo Việt Minh, cùng đánh Pháp. Một cuộc  chiến gay go và gian khổ kéo dài 9 năm. Chiến thắng liên tiếp, theo những giọng hò vang lên trên các nẻo đường Kháng chiến. Nhân dân Việt Nam đã dành một lòng tin tuyệt đối vào những người lãnh đạo cách mạng. Thứ lòng tin mà bây giờ Đảng không làm thế nào có được.

Thời gian này dân chúng Việt Nam cũng đã lờ mờ biết Cụ Hồ là Nguyễn Ái Quốc và Việt Minh là cộng sản, nhưng dù là ai thì cũng là người có thể tin và theo được. Cụ Hồ và các đồng chí của mình đã dành được sự tin tưởng của lòng dân chính vì tinh thần chí công vô tư và sự hết lòng vì dân. Cuộc sống của những người lãnh đạo nằm ngay trong cuộc sống của dân chúng. Dân thấy rằng, đây là những người chung manh quần tấm áo với mình, rau cháo cùng nhau đánh giặc.

Bước sang Cách Mạng Dân Chủ, dân giật mình vì đã thấy có gì khang khác. Nhưng nhờ khẩu hiệu Dân cày có ruộng, Ruộng đất về tay dân cày... Các Đội cải cách đã chiếm đựoc thế thượng phong. Địa chủ, Phú Nông sụp đổ hàng loạt. Các cốt cán như ngựa hoang được tháo hàm thiếc. Lồng lộn tung hoành, máu mủ ruột thịt là điều hoang tưởng. Lúc này là lúc Nhất Đội Nhì Trời. Sự lộng hành lên tới đỉnh điểm khi Hồ Chủ Tịch (không biết có nghe Cố Vấn Tàu xúi bẩy không?) đem Bà Nguyễn Thị Năm ra bắn. Hành động này chứng tỏ quan điểm cách mạng đã thổ phỉ hóa. Bắn một người đã cống hiến cho mình ngót nghìn lượng vàng và đã nuôi hàng trung đoàn quân cả tháng trời trong trang trại của họ, thì hỏi còn gì dã man hơn? vô đạo hơn? Vì mục đích gì chăng nữa, cũng không thể thanh minh được? Đạo lý Việt Nam không thể nào như thế?

Đảng sở dĩ được dân tin yêu, trước tiên vì Đảng có một lãnh tụ với nhân cách khó so sánh, có một đội ngũ đảng viên một lòng, một dạ vì dân, chưa phân chia bè cánh, chưa có phe nhóm với những lợi ích riêng. Điều này càng ngày càng bị Đảng đánh mất. Nào là Chu Văn Tấn, Hoàng Văn Hoan, rồi đến Đặng Kim Giang, Lê Liêm, Lê Trọng Nghĩa, Đỗ Đức Kiên v.v... Hết nhóm này đến phe khác bị bỏ tù, bị xử lý nội bộ. Phe theo Liên Xô xét lại, phe theo Trung Quốc giáo điều, thậm chí đến Hồ Chí Minh, đến Võ Nguyên Giáp cũng bị vô hiệu hóa, thì hết chỗ nói...Hiếm có một Nguyên Hồng dám đứng lên nói trước Hội Nghị chống Nhân Văn Giai Phẩm; “Ồng đéo chơi với chúng mày nữa...Ông về rừng đây!”
Những người một thời khoác áo đầy tớ của dân đã trút bỏ lớp ngụy trang, càng lộ dần tác phong quan liêu, quan cách, rồi càng ngày càng tha hóa vì tham nhũng.
Phải nói thẳng tham nhũng chỉ có đất hoành hành ở các tầng lớp cán bộ, những quan cách mạng, thằng dân không làm được điều này. Theo quy luật làm cán bộ trước tiên phải là đảng viên, mà đã ngồi ở ghế quan thì mới có điều kiện tham ô, trở thành “Tham quan, Ô lại”, móc túi dân và móc túi nhau, 100% là đảng viên. Chính quyền từ Xã trở lên cũng đã có quan có lại, dân đụng vào đâu cũng bị hành là chính. Đảng viên tham nhũng, nên có nói là Đảng tham nhũng cũng chỉ là dị âm đồng nghĩa.
Tình hình đất nước bây giờ cứ như một Xã Hội Đen, từ lặng lẽ móc ruột đến ồn ào đàn áp. Đám Xã Hội Đen nó học cách hành xử của lực lượng An Ninh, hay Công An làm kiểu xá hội đen thì cũng thế.

Hàng trăm hộ dân bỏ tiền mua nhà, rồi bỗng dưng một ngày Ngân Hàng đòi xiết nợ, tống dân ra khỏi nhà mà chính quyền lặng thinh vô cảm thì đến chó cũng không chịu được nữa là người? Hàng trăm hộ dân trên có thể kéo đến phá tan cái Ngân Hàng đó hay đốt tan hoang nó cũng chỉ là chống nội xâm mà thôi.
Dân chơi “hụi”, thì chính quyền cho là hoạt động dân sự, không can thiệp. Đúng! Nhưng khi nó cướp tiền người ta rồi bỏ trốn là công khai ăn cướp, là phạm pháp hình sự, tại sao chính quyền lại tránh né không can thiệp? Loại người nào đang cầm quyền đây? Pháp luật nào đây?
Về phía chính phủ thì hình như mọi dự án đều phải tính đến phí bôi trơn, tiền lại quả và cái đọng lại trong túi quan là bao nhiêu? Quyết sách thì từ vi mô đến vĩ mô đều không có một trật tự, một logic nào. Cả nước thiếu hàng vạn cầu dân sinh, thì lại đi lo đường sắt trên cao? Dân cứ bám dây treo mình vượt suối vì làm cầu chỉ lo được cho dân chứ không “lo” được cho quan, nên quan còn để đấy coi đã.

Đã từng cướp chính quyền bằng biểu tình, nên Đảng này không ưa gì biểu tình. Đành rằng thế, nhưng trong Hiến Pháp có quy định Dân được quyền Biểu tình. Vì vậy chống biểu tình của dân là chống lại Hiến Pháp và phải bị truy tố trước Pháp luật. Hỏi Đảng có đồng ý thế không?
Quy cho người biểu tình là do Việt Tân xúi dục, mà Việt Tân bị coi là lực lượng phản động... Hành động này có phải là quy cho dân là sâu bọ để có cớ xịt thuốc? Thủ đoạn này là Đen hay Đỏ hả các đồng chí?
Đối với mọi hành động và phát ngôn của Trung Quốc hiện nay, thì Đảng hết sức tránh không gọi đích danh, tìm mọi cách nói trẹo đi để giữ hòa khí. Ngày xưa vườn không nhà trống thì với giặc “còn cái lai quần cũng đánh”. Bây giờ đất nước đã có một số công trình “phải bảo vệ thành quả” nên có cởi truồng cũng cố né tránh. Đó là sự khôn khéo của đảng mà ông Tổng Bí Thư đã có lần hỏi cử tri: “Liệu không giữ được hòa bình thì ta có thể có đại hội XII thành công đến thế?” Thật là rõ ý đồ!

Vòng Nguyệt Quế trên đầu dân tộc mà lớp đồng chí tiền thân của Đảng đã đem lại cho dân, từ lâu nó không được các đồng chí kế tục hiện nay quan tâm chăm sóc, để khô héo, thối rũ... nước bẩn từ đó nhểu ra chẩy đầy mặt dân tộc, thì người ta sẽ phải gỡ bỏ nó, để cho cái mặt mình được sạch. Đơn giản thế, chứ đâu phải là cố tình chống Đảng.

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH, là một khẩu hiệu vận động toàn dân làm theo, vì sự nghiếp này là của toàn dân. Đừng hạn chế chỉ là sự nghiệp của Đảng. Hơn 95 triệu dân, chỉ có hơn 4,5 triệu đảng viên cộng sản thì các đồng chí mới chỉ là 1/20 của dân tộc. Nếu mỗi đảng viên làm việc bằng hai thì cũng chỉ mới bằng 1/10 mà thôi. Hơn 1 triệu liệt sĩ, thử hỏi trong đó có bao nhiêu đảng viên? Hơn 300.000 liệt sĩ chưa tìm thấy hài cốt hỏi tỷ lệ đảng viên trong đó? Vì vậy phải nói sự nghiệp cách mạng này phải là sự nghiệp của toàn dân.
Sự nghiệp của Đảng là lãnh đạo toàn dân cướp chính quyền năm 1945, và chỉ đạo tịch thu vô điều kiện tài sản, nhà cửa, đất đai của những người vắng mặt ở Hà Nội năm 1954, cũng như năm 1975 ở Sài Gòn. Nhứng người bị tịch thu của cải đều mang tên chung là “Vượt biên” hay “Di tản” và đều có lý lịch là Mỹ Ngụy hay phản động.
Hiện nay Đảng duy trì một bộ máy thừa bên cạnh bộ máy chính quyền và lo mọi cách để dân chúng đóng góp càng nhiều càng tốt.
Có năng lực sao không nắm luôn và điều hành chính quyền mà lại thích làm cố vấn, làm “Thái Thượng Hoàng”, cho thêm tốn kém công quỹ?

Cụ Hồ nằm trong Lăng còn là hình tượng tôn nghiêm của dân tộc ta nữa hay không? cũng chính là do các đồng chí đảng viên hiện nay có bảo vệ được hay không? Người ta tẩm ướp thi hài Hồ Chủ Tịch với ý định giữ lâu dài hình ảnh lãnh tụ trong dân. Đây là “Xá Lỵ” một vị thánh của dân tộc. Các đồng chí đừng để mất ý nghĩa ấy mà chỉ còn là một cái xác ướp đơn thuần.
Những cái thiếu và yếu của Phong trào Cộng Sản Việt Nam là thiếu một lãnh tụ xứng đáng, thiếu một bộ tham mưu nhậy bén với thời cuộc và đảng viên thì phẩm chất càng ngày càng suy yếu, càng mất lòng tin trong dân , vì dân không thấy ở họ sự chí công vô tư và một lòng vì dân nữa.

Thực tế phong trào cộng sản ở trên thế giới hay ở Việt Nam, với thời gian tồn tại đã tỏ ra một lực lượng không dễ đánh đổ. Họ chỉ tự đổ khi họ làm mất lòng tin trong dân chúng, và tự tay đấm vào mặt mình mà thôi. Giữ được điều 4 Hiến Pháp (duy ý chí), hay gỡ bỏ nó tùy thuộc vào hành động của các đồng chí trong Đảng hiện nay và sau này. 
Lo cho Đảng mạnh lên hay yếu đi, cái chính là nhiệm vụ của các đồng chí. Trong tình hình nhiếu nhương hiện nay, hố sâu giàu nghèo càng khác biệt. Tư sản, Địa chủ mới mọc lên như nấm. Cộng Hòa chỉ còn hình thức, Dân chủ đã bị khai trừ. Xã Hội Chủ Nghĩa chỉ còn cái định hướng, nhưng cũng rất mong manh, vì theo những hiệp ước đã ký với phe Tư Bản thì đâu còn điều kiện nghênh ngang vác những tàn dư XHCN mà đi giữa đường được. Phải chuyển hóa thôi.
Dân chỉ mong Đảng gỡ bỏ cho dân mối lo nơm nớp là Việt Nam một ngày nào đó sẽ lâm vào tình cảnh một Quốc Gia Vỡ Nợ. Cũng đừng chấp nhận để ngoại bang lường gạt, dắt mũi. Vì Đảng nghe theo lường gạt, đồng nghĩa với dân tộc ta bị dắt mũi. Suốt thời đại phong kiến, Việt Nam chưa một lần bị phỉnh phờ lôi kéo. Bây giờ cộng sản với nhau mà cứ luôn bị người ta ngồi lên đầu lên cổ thì đau xót lắm. Học tập Cụ Hồ trước tiên phải nhập tâm câu: KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP TỰ DO!

Trung ngôn, nghịch nhĩ. Thói đời là vậy.