Bài đăng phổ biến

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

NGUYỄN CHÍ THANH

Nguyễn Chí Thanh

 

Hầu hết các nhân chứng khi nhắc đến Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đều nghẹn ngào rơi nước mắt, tiếc thương vị Đại tướng tài ba, có lòng thương người hiếm thấy. 

 Vị tướng có tình thương bao la
Vợ chồng thiếu tướng Đặng Văn Duy và tác giả - Ảnh: Thu Hà
Đại tướng làm “chủ hôn”
Với vợ chồng thiếu tướng Đặng Văn Duy, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh không chỉ là ân nhân mà còn là người tác hợp cho họ nên duyên vợ chồng. Ngày đó, ông Duy được điều về làm thư ký đối ngoại cho Đại tướng Nguyễn Chí Thanh ở cơ quan Tổng cục Chính trị, Bộ tổng tham mưu. Vợ ông Duy, cô Phạm Thị Mỹ, cũng là cán bộ quân y. Hai người làm việc cùng cơ quan Bộ tổng tham mưu và đã có tình ý với nhau. Tuy nhiên, gia đình cô Mỹ lại không ưng ông Duy. Biết vậy, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đã đứng ra tác hợp và làm chủ hôn tổ chức lễ cưới cho họ. Quà mừng cưới của Đại tướng là một quả táo và họ đã sống với nhau hạnh phúc đến nay.
Ngoài vợ chồng ông Duy, Đại tướng còn làm chủ hôn cho vợ chồng ông bà Phạm Đức Nhuận và Võ Thị Thể, hai cán bộ đồng hương Thừa Thiên-Huế của Đại tướng. Câu chuyện được trung tướng Lê Tự Đồng kể lại như sau: “Một hôm, tôi đến thăm, hỏi ý kiến về việc ghép đôi cho anh chị Phạm Đức Nhuận và Võ Thị Thể. Nghe vậy, Đại tướng vỗ bàn: “Hay quá! Hai anh chị ấy đẹp đôi quá! Khi nào tổ chức đám cưới thì làm tại nhà mình nhé”. Thế là sau đó, đám cưới của hai người được tổ chức tại nhà Đại tướng và ông cũng chính là người chủ hôn cho đám cưới này”. 
Thấy việc là làm ngay
Thiếu tướng Đặng Văn Duy vẫn còn nhớ như in một lần theo Đại tướng đi công tác, khi đứng chờ tại bến phà, Đại tướng thấy một người lính ngồi ở góc, vẻ mặt rất buồn. Đại tướng hỏi thăm, chiến sĩ đáp: “Mẹ tôi bị ốm, đơn vị cho về phép. Được về kiểu này thà ở lại đơn vị chiến đấu còn vui hơn”. Đại tướng hỏi: “Sao được về phép mà lại không vui?”, người lính trả lời: “Thời gian nghỉ phép ngắn quá, trong khi nhà tôi ở xa, chưa đi vào được đến đó e phải quay ra lại vì hết phép”. Đại tướng bảo: “Đâu, giấy phép của cậu đâu, đưa tớ xem”. Cầm tờ giấy phép của người lính, Đại tướng viết ngay vào: “Cho thêm 5 ngày phép để về quê chăm mẹ ốm”, ký tên Nguyễn Chí Thanh. Người lính lúc này mới biết rằng mình gặp Đại tướng, anh ta mừng đến rơi nước mắt.
Theo thiếu tướng Đặng Văn Duy, điều đặc biệt hơn là sau khi trở lại cơ quan Bộ Tổng tư lệnh, Đại tướng đã triệu tập ngay một hội nghị và cũng từ hội nghị này, số ngày phép của chiến sĩ trong toàn quân đội được tăng thêm thành 15 ngày, thay vì trước đây chỉ 10 ngày. Thiếu tướng Đặng Văn Duy thuật lại, sau khi viết giấy tăng thêm ngày phép cho người lính, Đại tướng còn trăn trở: “Chiến sĩ bộ đội, đi tham gia cách mạng là niềm tự hào của mỗi gia đình, thế nhưng đi chiến đấu xa quê lâu ngày, khi về không có chút tiền để mua quà cho bố, cho mẹ, mua bánh kẹo cho em… là không được”.  Từ câu chuyện này, không chỉ ngày phép được tăng thêm, mỗi chiến sĩ khi đi phép còn được đơn vị cấp thêm tiền để mua quà cho gia đình. 
Cõng lính qua suối
Câu chuyện Đại tướng cõng lính qua suối được nhà thơ Hoàng Cầm (nguyên Đoàn trưởng Đoàn văn công Tổng cục Chính trị) kể lại. Đó là thời gian nhà thơ phụ trách đoàn văn công Việt Bắc đi phục vụ chiến dịch Hoàng Hoa Thám năm 1951. Nhà thơ Hoàng Cầm kể: Hôm ấy, đang đi thì gặp một con suối to. Khi chuẩn bị qua suối thì gặp một anh cán bộ chỉ huy đi đôi giày “ghệt” ống ngắn trông dáng rất oách. Thấy con suối có dòng nước chảy mạnh, lòng suối nhiều tảng đá to nhỏ và trơn, anh ta bèn quay mặt sang hai bên, nói với giọng vừa hách vừa gần gũi: “Cậu nào cõng tớ qua suối một tí”. Trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng gì thì Đại tướng đã xông ngay lên mấy bước, nói gọn ghẽ: “Báo cáo! Để em cõng ạ”.
Được vài bước, anh ta hỏi chuyện: “Thế cậu ở C nào?”. Đại tướng đáp: “Báo cáo anh, em ở Tổng cục ạ”. Anh cán bộ có vẻ sửng sốt và bối rối, giọng dịu lại: “Chết! Dạ, thế anh ở Tổng cục nào? Bên Tham mưu hay bên Hậu cần ạ, hay bên Chính trị?”. “Dạ báo cáo anh, em ở Tổng cục Chính trị ạ”, Đại tướng đáp. Anh cán bộ ngồi trên lưng càng tỏ ra luống cuống, cố gặng hỏi: “Dạ… anh ở phòng nào bên Tổng cục ạ?”. “Dạ báo cáo anh, em chả ở phòng nào cả, em ở tất cả các phòng”, Đại tướng vẫn bình thản. Lúc này, anh cán bộ mới hoảng hốt: “Ấy… dạ… thưa thế tên anh là gì ạ?”. Đại tướng nhỏ nhẹ nói: “Dạ, báo cáo anh, em là Nguyễn Chí Thanh”. Anh cán bộ ngồi trên lưng Đại tướng giật bắn người, giọng run như chiếc lá: “Úi giời ui! Em lạy anh! Anh tha cho em ạ. Anh cho em xuống ạ”. Nói rồi anh ta ngồi trên lưng Đại tướng bắt đầu quẫy mạnh nhưng Đại tướng lại càng vít chặt hai cái mông khá to của anh ta. “Thì lính tráng với nhau cõng nhau có gì đâu mà lo. Cứ ngồi yên, chỗ này sâu đây, trơn lắm!”, Đại tướng cứng rắn giọng.
Khi sang bờ suối bên kia, anh cán bộ quỳ mọp xuống đất: “Dạ! Anh tha tội cho em, em không biết anh là…”. Đại tướng vẫn tươi cười, vỗ vai anh chỉ huy, nhấc anh ta đứng lên: “Tớ nhắc lại nhé. Cùng là lính với nhau cả. Cậu đừng băn khoăn gì nhá. Này tớ hỏi cậu, chức vụ gì, tiểu đoàn nào, trung đoàn nào?”. Anh chỉ huy lắp bắp trả lời... và sau đó không hề bị phê bình, kỷ luật gì, nhưng câu chuyện đã lan truyền nhanh như một giai thoại, trở thành bài học cho chiến sĩ trong toàn quân.
Bùi Ngọc Long

“Kinh tế Việt Nam đã tới lúc phải đào củ mài để ăn”




Năm tới, kinh tế Việt Nam khó có thể khá hơn 


HÀ NỘI (NV) .-  Theo Cục Quản lý Đăng ký kinh doanh thuộc Bộ Kế hoạch Đầu tư VN, trong năm 2013, có thêm 60,737 doanh nghiệp tại Việt Nam hoặc giải thể, hoặc ngừng hoạt động.





Cơ quan này cho biết, nguyên nhân dẫn tới thực trạng vừa kể là vì sản xuất thua lỗ, năng lực điều hành hạn chế, thiếu vốn, không tìm được thị trường. Nếu so với năm ngoái, năm nay, số doanh nghiệp phải giải thể, hoặc ngừng hoạt động tại Việt Nam tăng thêm khoảng 12%.
Theo nhiều chuyên gia kinh tế và một số viên chức trong guồng máy cầm quyền, viễn cảnh kinh tế Việt Nam trong năm tới vẫn hết sức ảm đạm.
Tại cuộc gặp các thành viên của báo Đầu tư, ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư của Việt Nam, vừa xác nhận, năm 2013 đã trôi qua trong rất nhiều khó khăn, số lượng doanh nghiệp giải thể, ngừng hoạt động, phá sản vẫn liên tục tăng. Trong đó, có không ít doanh nghiệp lớn. Ngoài những tác động do kinh tế thế giới suy thoái, tự thân kinh tế Việt Nam cũng có nhiều vấn đề.
Tháng trước, ông Vinh từng cảnh báo rằng: “Kinh tế Việt Nam đã tới lúc phải đào củ mài để ăn” khi thảo luận với Đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Lai Châu.
Phát biểu của ông Vinh, người vừa có tư cách thành viên chính phủ, vừa là thành viên trong Đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Lai Châu, được ghi lại và đưa lên Internet, cho thấy kinh tế Việt Nam hết sức bi đát. Mâu thuẫn giữa một bên cho rằng phải cải tổ thể chế chính trị để tồn tại với bên còn lại, muốn giữ nguyên đang càng lúc càng gay gắt. Sự giằng co giữa hai khuynh hướng đã đấy kinh tế - xã hội Việt Nam tới đường cùng và rất khó có lối thoát.
Trong phát biểu vừa kể, ông Vinh cảnh báo các đồng liêu về khả năng đầu tư cho phát triển của năm 2014. Giới lãnh đạo đảng, quốc hội, chính phủ đã “nhất trí chi cho đầu tư phát triển là 163 ngàn tỷ”. Bộ trưởng Kế hoạch – Đầu tư nhận định, con số này tuy quá thấp so với nhu cầu đầu tư để phát triển, nhưng nhà cầm quyền trung ương sẽ không kiếm đủ tiền để chi. Trong 163 ngàn tỷ dự kiến sẽ chi, có 30 ngàn tỷ dự kiến sẽ thu từ đất nhưng thị trường bất động sản vẫn đóng băng, thành ra dự thu như thế là ảo tưởng.
Ông Vinh nhấn mạnh “đất nước này vỡ nợ là do xây dựng cơ bản tràn lan”. Lãnh đạo chính quyền các địa phương mạnh tay phê duyệt các dự án hạ tầng, khuyến dụ các doanh nghiệp bỏ vốn, mượn vốn để thực hiện những dự án đó, cuối cùng chính quyền trung ương không có khả năng hoàn trả. Hàng loạt doanh nghiệp là chủ đầu tư, hàng loạt ngân hàng cho vay rơi vào tình trạng phá sản, chính quyền vừa không thu được thuế, vừa “giật gấu vá vai” để trả nợ.
Thực trạng vừa kể cũng là lý do khiến chi cho đầu tư phát triển giảm chưa từng thấy trong lịch sử. Nhiều công trình dở dang, trong khi không đầu tư cho phát triển thì không thể phát triển và chính nhà nước XHCNVN cũng đang loanh quanh trong vòng luẩn quẩn do chính mình tạo ra.
Cho dù giới lãnh đạo đảng, quốc hội VN “nhất trí” với mức phát triển cho 2014 là 5,8% GDP – thấp chưa từng có trong lịch sử nhưng ông Vinh khẳng định, vẫn không thể nào đạt được. Viên bộ trưởng này bảo rằng, bộ của ông ta đã tính toán là muốn đạt mức đó thì “tổng vốn đầu tư toàn xã hội phải đạt từ 30% trở lên, chi cho đầu tư phát triển tối thiểu phải là 234 ngàn tỷ”. Tuy nhiên ngân sách đang trong tình trạng thất thu chưa từng thấy trong lịch sử nên không thể có tiền chi tới mức đã tính toán.
Việc cắt giảm chi cho đầu tư phát triển xuống còn 163 ngàn tỉ chắc chắn sẽ khiến mức phát triển cho 2014 xuống còn 5% GDP. Ông Vinh nói thêm là ông ta đã cảnh báo Thủ tướng nhưng ông Nguyễn Tấn Dũng không dám can gián vì Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã “quyết định như thế”.
Viên Bộ trưởng Kế hoạch – Đầu tư của chính phủ Việt Nam chỉ trích gay gắt cái gọi là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Trong khi Hội đồng Lý luận Trung ương vẫn đang loay hoay tìm cách định nghĩa cho khái niệm chẳng giống ai và mô hình chưa biết sẽ như thế nào thì “định hướng xã hội chủ nghĩa” tạo ra vô số hệ quả tai hại, khó có khả năng cứu vãn. Ông Vinh tâm tình rằng, ông đã nhấn mạnh là Việt Nam phải đổi mới thật sự, không như thế là lụn bại. Ông ta đã có báo cáo chi tiết về kế hoạch đổi mới trình chính phủ nhưng kế hoạch này bị gọt dũa dần dần, ra Quốc hội “chỉ còn một tí!”.
Theo ông Vinh, nguồn thu chính của Việt Nam trong những năm vừa qua là khai thác tài nguyên đem đi bán và “năm năm nữa, dầu hết sẽ không còn gì để thu, khoáng sản thô cũng đã bị đào bới mang bán hết rồi”. Tài nguyên lớn nhất của Việt Nam là con người nhưng không biết sử dụng, có muốn cũng không thể sử dụng. Bộ máy công quyền không thể tuyển mộ người giỏi mà kẻ dốt thì không thể đề ra chính sách tốt.
Hồi tháng 11, ông Vinh cảnh báo: “Nếu không đổi mới chúng ta sẽ chết. Chúng ta sẽ chỉ còn từ củ mài trở xuống để ăn thôi”.
Mới đây, ông Vinh tiếp tục nhắc lại, tương lai của kinh tế Việt Nam phụ thuộc vào chính Việt Nam. Nếu không đủ quyết tâm để cải cách và cải cách không đúng chỗ, kinh tế Việt Nam trong các năm 2015, 2016 sẽ còn khó khăn hơn nữa. Cải cách, theo ông Vinh là phải minh bạch và tôn trọng quy luật kinh tế thị trường. (G.Đ)


Sự thoái hóa của cơ thể con người


Khi nào các bộ phận trong
cơ thể con người bắt đầu thoái hóa?


image

Già là một điều không ai tránh khỏi. Hiện nay các viện nghiên cứu y khoa đã cho biết một cách chính xác các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa từ lúc nào. Các bác sĩ người Pháp đã tìm thấy chất lượng tinh trùng bắt đầu suy thoái từ tuổi 35, bởi thế khi người đàn ông 45 tuổi thì một phần ba số lần mang thai sẽ dẫn đến sẩy thai. Angela Epstein đã viết trong Daily Mail,  tuổi của các bộ phận trong cơ thể bắt đầu suy thoái như sau :


image


Não bắt đầu suy thoái lúc 20 tuổi:

Khi chúng ta trưởng thành, các tế bào não  bị giảm dần. Và não cũng teo nhỏ lại. Khởi đầu con người có 100 tỉ tế bào não, nhưng đến tuổi 20 con số nầy giảm dần, và đến tuổi 40 con người mất mỗi ngày 10.000 tế bào ảnh hưởng rất nhiều đến trí nhớ và có tác dụng rất lớn đến tâm sinh lý người già...


Ruột bắt đầu suy giảm từ tuổi 55:

Ruột tốt có sự cân bằng giữa các vi khuẩn có ích và có hại. Vi khuẩn có ích sẽ giảm đi đáng kể sau tuổi 55, đặc biệt ở phần ruột già. Sau 55 tuổi bộ tiêu hóa bắt đầu xấu đi và sẽ gây hại cho các bệnh đường ruột. Táo bón là một bệnh thông thường của tuổi già, cũng như dịch vị từ bao tử, gan, tuyến tuỵ, ruột non bị suy giảm .


Bọng đái bắt đầu suy thoái từ tuổi 65:

Người già thường mất kiểm soát bọng đái Nó bắt đầu co lại đột ngột, ngay cả khi không đầy. Phụ nữ dễ gặp trục trặc này hơn khi chấm dứt kinh nguyệt. Khả năng chứa nước tiểu của bọng đái một người già chỉ bằng nửa so với người trẻ tuổi, khoảng 2 cốc ở tuổi 30 và 1 cốc ở tuổi 70. Điều này khiến người già phải đi tiểu nhiều hơn, và dễ nhiễm trùng đường tiểu. 


Vú bắt đầu thoái hóa từ năm 35 tuổi:

Khi người đàn bà đến 30 tuổi thì vú mất dần các mô và mỡ, sự đầy đặn và kích cỡ của bộ vú bị suy giảm. Khi 40 tuổi núm vú bị teo lại và vú thòng xuống.


Phổi lão hóa từ tuổi 20:

Sụn sườn vôi hóa, lồng ngực biến dạng, khớp cứng ảnh hưởng tới thở, nhu mô phổi giảm đàn hồi, giãm phế nang. Dung tích của phổi bắt đầu giảm dần từ tuổi 20. Ðến tuổi 40 có nhiều người đã bắt đầu khó thở vì các cơ bắp và xương sườn buồng phổi bắt đầu xơ cứng .


image


Giọng nói bắt đầu yếu và khàn kể từ tuổi 65: 

Phụ nữ có giọng khàn và nhỏ trong khi đàn ông giọng cao và nhẹ


Mắt lão hóa từ năm 40:

và phần lớn phải mang kiếng, không còn nhìn rõ một vật ở xa. Khả năng tập trung của mắt kém hơn do cơ mắt yếu hơn.


Tim lão hóa từ tuổi 40:

Khối lượng cơ tim giảm. Tuần hoàn nuôi cơ tim cũng giảm,  suy tim tiềm tàng, huyết áp tăng dần...Sức bơm của tim giảm dần vì các mạch máu giảm sự đàn hồi. Các động mạch cứng dần và bị mỡ đóng vào các thành mạch máu cung cấp cho tim cũng bị giảm bớt. Ðàn ông 45 tuổi và đàn bà 55 dễ bị đau tim.


Gan lão hóa từ năm 70:

Chức năng chuyển hóa và giải độc giảm. Tuy nhiên gan là  một bộ phận gần như không chịu khuất phục tuổi tác. Người ta có thể ghép gan của một ông già 70 tuổi cho một người 20 tuổi.


Thận lão hóa năm 50:

Số đơn vị lọc chất thải khỏi máu bắt đầu giảm xuống ở tuổi trung niên.


Tuyến tiền liệt lão hóa vào năm 50:

Hệ thống sinh dục nam gồm có: tinh hoàn và bộ phận sinh dục phụ như đường dẫn tinh, tuyến tiền liệt, tuyến hành niệu đạo, túi tinh và dương vật.Tuyến tiền liệt thường lớn dần theo tuổi tác.  Khi tuyến tiền liệt tăng kích thước sẽ ép vào niệu đạo và bàng quang, gây khó khăn cho tiểu tiện. Nó gây nên triệu chứng tiểu ngập ngừng, tiểu nhiều lần, tăng nguy cơ nhiễm trùng tiết niệu và tiểu khó.


image


Xương lão hóa hóa vào tuổi 35:

Cho đến giữa những năm 20 tuổi, mật độ xương vẫn còn tăng. Trẻ em xương lớn rất nhanh, cứ mỗi 2 năm lại thay đổi toàn bộ xương cũ, nhưng đến tuổi 35 thì xương đã lão,  hiện tượng mất xương bắt đầu như một quá trình già cả tự nhiên.


Răng suy từ tuổi 40:

Răng bị hao mòn. Dễ bị bệnh nha chu. Niêm mạc bị teo dần 


Bắp thịt lão hóa từ năm 30:

Thông thường bắp thịt khi bị lão hoá thì được tái tạo ngay, nhưng đến tuổi 30 thì tái tạo ít hơn là  lão hóa. Ðến tuổi 40, mỗi năm bắp thịt bị sút giảm từ 0.5 đến 2 %. Vì thế người già khó giữ thăng bằng, trở thành chậm chạp, dễ bị ngã và gẫy xương.


Nghe giảm đi kể từ giữa năm 50:

Rất nhiều người bị lãng tai kể từ năm 60


image


Da suy giảm kể từ năm 20.

Chúng ta đã giảm dần việc sản xuất chất keo dính của da từ giữa tuổi 20. Việc thay thế các tế bào chết cũng chậm dần.


Vị giác và khứu giác giảm từ năm 60.

Thông thưuờng chúng ta có thể nếm được 100.000 vị trên lưỡi. Các vị này chúng ta chỉ nếm được phân nửa khi già và đến tuổi 60 thì không còn ngửi và nếm một cách chính xác được nữa


Sinh sản mất khả năng từ năm 35.

Khả năng sinh nở của phụ nữ bắt đầu giảm sau tuổi 35, vì số lượng và chất lượng trứng trong tử cung giảm xuống.


image


Tóc lão hóa từ tuổi 30.

Thông thường cứ 3 năm thì tóc cũ sẽ được thay thế toàn bộ tóc mới. Và đến năm 35 tuổi thì tóc không còn đen nhánh nữa mà ngả màu đen xám và rụng dần đi .


Làm thế nào để làm chậm sự lão hóa?


image


Già không phải là một bệnh nhưng già tạo điều kiện cho bệnh phát sinh và phát triển; cần chú ý một số đặc điểm sau:


- Người già thường mắc nhiều bệnh cùng một lúc, có bệnh dễ phát hiện, nhưng cũng có bệnh rất kín đáo, tiềm tàng, nguy hiểm.


- Triệu chứng ít khi điển hình, không ồ ạt, không rõ rệt, nên khó chuẩn đoán, dễ sai lạc nếu ít kinh nghiệm.


- Khả năng phục hồi sức khỏe sau các trận ốm thường chậm hơn so với người  trẻ, nên sau điều trị phải có thời gian an dưỡng.


Một số biện pháp làm giảm tốc độ lão hóa:


Học thuyết âm dương của y học cổ truyền chứng minh con người là một chỉnh thể giữa âm dương, giữa khí và huyết. Luôn luôn thăng bằng với nhau từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong theo một quy luật nhất định, để duy trì sự sống của con người được bền vững dài lâu. Vì thế muốn giảm tốc độ lão hóa cần phải:


Về tư tưởng luôn luôn lạc quan yêu đời, chủ động gạt bỏ những cái làm ảnh hưởng đến bộ não, hạn chế tối đa nỗi cô đơn, giải quyết tốt nhất mối quan hệ xã hội và gia đình, có triết lý sống đúng; phải chú ý cả 3 vấn đề: lẽ sống, lối sống và hành động sao cho khoa học văn minh để loại trừ 7 nguyên nhân gây bệnh của Đông y là : hỷ, nộ, ưu, tư, bi, kinh, khủng. Muốn được thảnh thơi phải có kiến thức, phải có hiểu biết để nhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn qua báo chí, đài phát thanh, truyền hình để làm chủ được mình và giáo dục cho gia đình, con cháu giảm các nỗi bực dọc và tự chăm lo cho mình.


Thường xuyên luyện tập đều đặn về trí tuệ và thể lực như đọc sách báo, nghe đài, xem TV... đồng thời tập thể dục thể thao, đi bộ, tập thở, tĩnh tâm thư giãn, v.v... phù hợp với hoàn cảnh và sức khỏe từng người.


image


Sinh hoạt điều độ, không làm gì quá sức bình thường, giữ gìn trạng thái cân bằng giữa ngủ và nghỉ, giữa ăn và làm, giữa trí óc và chân tay, giữa trong nhà và ngoài trời, giữa lười và chăm, v.v... cũng rất quan trọng.


Ăn uống đúng và đủ theo khả năng của mình, không nên nghiện bất cứ thứ gì, hạn chế thịt nhất là mỡ, ăn nhiều rau quả tươi, giảm chất bột, giảm bánh kẹo, bảo đảm cân bằng thức ăn âm và dương, giữ người không béo và cũng không gầy. Nên nhớ con người là giống ăn  ngũ cốc, nên thức ăn cho người phải 80% là ngũ cốc còn 20% là rau quả và các thứ khác, không nên ăn quá no, người già rất cần đạm ở đậu tương, vừng lạc, tôm cua, ốc hến...


Cần có môi trường sống tự nhiên tốt, phần lớn các cụ sống 100 tuổi trở lên đều ở vùng núi, ở nông thôn còn ở thành phố thì rất ít và gốc cũng không phải thành thị. Hiện nay môi trường sống đang bị tàn phá nghiêm trọng đó là tự hủy hoại mình (chặt cây, phá rừng, chất thải, phân hóa học, thuốc trừ sâu...) đã làm mất đi cảnh thanh bình của thiên nhiên, là điều cũng nên hết sức tránh.


image


Kiên trì áp dụng 10 bài học về sức khỏe của Nhật Bản, đất nước được mệnh danh là “vương quốc của tuổi thọ” vì có tuổi thọ cao nhất thế giới hiện nay.


10 bài học đó là:

- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau

- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua

- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả

- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa

- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần

- Bớt đi xe, năng đi bộ

- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn

- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn

- Bớt nói, làm nhiều hơn

- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn


Những bài học trên có tác dụng rất lớn đối với những người bị tăng huyết áp, bệnh tim mạch, ung thư dạ dày, viêm gan...

Biết cách sống, ta có thể làm chậm được quá trình lão hóa, kéo dài được tuổi thọ, có thể điều chỉnh được chiếc đồng hồ sinh học trong con người chúng ta chạy chậm lại, ta cũng có thể giữ bộ máy cực kỳ tinh vi của ta được bền vững lâu dài hơn.







Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Tháng 12 nấu bánh chưng


Tháng 12 nấu bánh chưng ở Mỹ



 Ai mua bánh chưng, tui bán bánh chưng cho...


 
Tối Thứ Sáu trước khi đi ngủ, xem thời tiết đoán sáng Thứ Bẩy 07-Dec-2013 ở Simi có mưa tuyết làm tôi trước khi đi ngủ hí hửng như sắp sửa được dự đêm tân hôn. Bắc Mỹ mùa Đông là mùa mưa nên ở các thành phố về phía Bắc thì 100% sẽ có mưa tuyết, không năm nào thoát. Ở vùng Los Angeles thì năm có năm không. Lần này họ tiên đoán cơn bão khá lạnh từ miền Bắc xuống có thể mang tuyết đến Simi Valley. Tôi ở Simi 24 năm, chỉ thấy tuyết rơi trước nhà có một lần nên nếu được xem lần thứ hai thì có phải ăn cơm thiu một tháng tôi cũng muốn xem tuyết rơi ngay sân sau nhà.
Vài tuần trước ăn một miếng bánh chưng mua, cậu con trai hỏi tôi chừng nào nấu bánh chưng nên tôi đã chuẩn bị tất  cả mọi vật liệu để ngày mai gói nấu. Sáng sớm dậy gói bánh chưng mà ngoài trời lại có mưa tuyết thì tưởng không còn gì bằng. Con trai của tôi chỉ thích thức ăn Mỹ, phở nó cũng không mê, thế mà nó lại thích ăn bánh chưng. Tôi thì thú thật có một thời không thích bánh chưng, thế nhưng khi tôi bắt đầu nấu ở nhà thì lại thấy ngon, đặc biệt là khi vừa mới nấu xong bánh chưng nóng hổi thì bảo đảm không thua gì bánh bao của bà Năm Sa Đéc. Thế cho nên tôi quyết định mua vật liệu về nhà nấu, không cần đợi Thanh Tuyền hát bài "Trên đường đi lễ xuân đầu năm" để mới biết Tết sắp đến, báo hiệu thời điểm nấu bánh chưng.
4 giờ rưỡi sáng thức dậy tôi thấy trời đã mưa bên ngoài nhưng khi xem thời tiết, họ tiên đoán không còn mưa tuyết ở Simi Valley vì nhiệt độ chỉ xuống một độ C. Buồn năm phút, nhưng chuyện đại sự gói bánh chưng vẫn phải tiếp diễn. Tối hôm qua tôi đã chuẩn bị sẵn: ngâm nếp, luộc đậu (mục đích để cho nếp và đậu mềm đi, thời gian nấu nhanh hơn) , trộn thịt, hành hương và muối tiêu để qua đêm.
Sáng nay thì chỉ cần lau và cắt lá chuối, cắt dây buộc để sẵn lên bàn là chỉ còn có việc gói.

Bát nước bên tay phải để rửa tay. Sau mỗi lần bỏ hết thịt, đậu, và nếp vào khuôn rồi dùng tay đè nếp xuống thì tay mình dính đầy nếp. Do đó nhúng tay vào bát nước để nếp không dính tay, mình có thể buộc bánh. Góc trên bên tay phải của tấm hình là máy hút bụi để thỉnh thoảng hút chiến trận cho sạch.
Tôi đóng khuôn, dùng khuôn gói bánh chưng nên gói bánh rất dễ. Cô bạn Ngọc Lan bên Pháp của chúng tôi gói bánh chưngbằng lá dong, không dùng khuôn mà bánh chưng thật vuông vức. Đó là những người gói bánh chưng với Đệ Thất Đẳng Huyền Đai đáng kính phục, so với bánh chưng của tôi nếu có vuông vức thì chỉ vì nhờ có khuôn.
Tôi dùng bát ăn cơm là đơn vị đo lường. Một bát nếp, một bát đậu, thịt, rồi lại một bát đậu và một bát nếp.


Sau hai giờ rưỡi đồng hồ, tôi gói được 18 bánh chưng.
Nếu ai có thắc mắc tôi gói 18 cái bánh chưng ở Mỹ tốn bao nhiêu tiền thì đây là giá cả (tính chẵn giá):
-Nếp: Một bao 25 lbs (11.33 kg) bán $23 dollars, số lượng tôi dùng cho 18 bánh khoảng $15 dollars.
-Thịt heo: $20 dollars.
-Lá chuối: 3 bao, $1 dollar một bao.
-Hành hương: $2 dollars.
-Đậu xanh, 8 bịch, 1 dollar một bịch.
-Gas propane: $11 dollars.
-Dây gói: 1 dollar.  
Tiền tốn tổng cộng là $60 dollars. Dĩ nhiên số tiền này chưa tính tiền xăng lái xe đi chợ mua vật liệu (10 dollars), và tiền một đêm không ngủ với vợ vì tôi phải dậy từ ban đêm để chuẩn bị gói bánh (theo tôi trị giá $500 dollars, nhưng theo vợ tôi thì chỉ trị giá 5 dollars).
Tôi nấu bánh chưng bằng hơi gas propane.
Ở Mỹ garage để xe hơi đậu, chỉ còn dư chỗ rất ít để đồ đạc.

Nhiều người thay vì đậu xe thì họ dùng garage để  đồ đạc lỉnh kỉnh. Tôi đậu cả ba chiếc xe vào trong  garage nên phải chứa đồ đạc ít dùng ở phần dưới mái nhà trên lầu, tiếng Anh gọi là attic , và để nồi nấu bánh chưng cùng đồ đạc cắt cỏ thường dùng ở một nhà kho phụ trội nhỏ bên hông nhà, tiếng Anh gọi là shed.
Cái nồi của tôi chứa được 34 bánh chưng (gạch đè cho bánh khỏi nổi lên).
Lần này tôi chỉ gói có một nửa, 18 cái. Nước châm thì đã có vòi nước tưới cây, cuộn tròn sau cái nồi trong hình.
Bình hơi propane nấu hơn bẩy tiếng thì hết bình. Lần này tôi muốn thử xem thời gian nấu ít nhất là bao nhiêu nên tôi thử nấu ba giờ hơn rồi tắt lửa, lấy một cái ra nếm thử xem có còn sống hay không.



Nếm xong thì tôi thấy đã chín, nhưng vẫn còn thua món bún bò Huế vợ tôi nấu (Mấy ông chồng nên để ý:  Mỗi lần có dịp là mình phải khen vợ khen lấy khen để như thế này thì bảo đảm muốn gì vợ cũng cho. Phần này là trích từ trang 287 của quyển sách tôi đã xuất bản: "Nghệ Thuật Chinh Phục Vợ Cho Phép Mình Về Việt Nam Thăm Đào Nhí").
Tôi vớt hết bánh ra phơi cho ráo nước.

Sáng hôm nay khi viết bài này, tôi bắc nồi chiên một cái bánhchưng. Ăn miếng bánh chưng mà tôi có lời khuyên cho các đấng nam nhi chưa lấy vợ là mỗi lần gặp nàng, cứ khoe là mình biết nấu bánh chưng.
Tuy là dễ òm nhưng  ai cũng có khái niệm sai lầm là nấu bánh chưng khó lắm, khó như đậu Thủ khoa ở Đại học Harvard, khó như được lên làm Chủ Tịch Hội Đồng Thành Phố, khó như được chọn làm phi hành gia bay vào không gian. Nếu biết được anh nấu bánh chưng, bảo đảm nàng sẽ trố mắt, thất thần, kinh ngạc, sững sờ, khâm phục, ấp úng, hỏi anh:
-Trời ơi, nấu bánh chưng khó lắm. Anh biết nấu bánh chưngthiệt sao anh?
Trước khi trả lời, mắt anh phải nhìn vào một phương trời xa lạ, vai nhún lên một cái như tỏ ra việc mình biết nấu bánh chưngkhông quan trọng, rồi trả lời cho nàng như thế này:
-Ừ, nấu bánh chưng khó lắm, chỉ có rất ít người như anh biết thôi, bằng chứng là 270 triệu người Mỹ sinh  ở Mỹ  không ai biết nấu bánh chưng hết.
Bảo đảm khi nghe xong, 100% nàng sẽ nghĩ rằng dịp may muôn thuở mới gặp được một người tài ba xuất chúng biết nấu bánh chưng, nàng sẽ quấn đít lên, về nhà năn nỉ bố mẹ mang quà cưới đến  xin lấy anh gấp gấp.
----------------------------------------
Đây là bài thơ tôi đã làm đề tài về bánh chưng mà tôi thật là thích:

              Mối tình bánh chưng

        đêm nay thức nấu bánh chưng,
ngày mai tết đến, đón mừng xuân sang.
        từ ngày em bước sang ngang,
xuân về gợi mảnh tình tàn trong tôi.
        tình mình như bánh chưng sôi,
lúc đun nóng bỏng, nguội rồi lạnh băng.
        em giờ ấp ủ gối chăn,
cạnh người yêu mới, ái ân mặn nồng?
        đời em hạnh phúc bên chồng,
riêng tôi vẫn tiếc đóa hồng xa bay.
        em nằm bên ấy có hay,
yêu em tôi vẫn đêm ngày nhớ nhung?
        chồng em không nấu bánh chưng,
trai gì dở tệ, em đừng thương chi.
        bánh chưng tôi nấu thùng phi,
thịt nhiều, mỡ ít, không xì nếp ra.
        nếu em nghĩ lại tình ta,
tôi xin nghỉ việc, ở nhà; không ngưng:
        tối ngày lo nấu bánh chưng,
tặng em nghìn cái, ăn mừng đôi ta.
 
 
Nguyễn Tài Ngọc